To go out with my girlfriend, I have to plan 4-5 days in advance.
To go out with my girlfriend, I have to plan 4-5 days in advance.
I feel like she doesn’t think about the future, so I’ll probably end things.
I’m a 23-year-old man working in an office in the city, earning about 20 million VND a month, with an additional side income. During my university years, I didn’t have to worry about money because my parents provided me with everything I needed, allowing me to focus on my studies. I’m quite independent, so when I graduated, I chose a job without relying on family connections. I bought my own car and phone, even though my family offered to help. A few months into my job, my family’s business went under, my parents had to sell their city house and move back to the countryside, and now I’m the main breadwinner for the family, sending money home each month.
Not long ago, I met her, a city girl two years younger than me, who works as my subordinate. After helping her out a few times at work, I started to develop feelings for her.
She’s quite tall and fair-skinned but only finished high school before starting at my company. What’s notable is that even though she started working at the company before me, she has no savings. She spends all her earnings each month and sometimes even borrows more. This is despite living with her mom, whose house is close to the company, so she doesn’t have to pay for food or rent like I do. Her family consists of just her and her mother, as her father lives with his first wife in another city. While dating, I’ve always given her gifts whenever we went out, but she’s never given me anything. Once, when I was on a business trip, she showed concern and suggested I buy some things. I told her I was busy and suggested she buy them for me instead, but she avoided the topic.
We’ve gone out about four times, and I’ve always covered all the costs. She takes it for granted and never offers to pay. Our approach to going out is quite different: she wants to travel or go on distant trips every month, while I prefer nearby outings to save time on travel. I believe it’s fine to go on long trips once or twice a year to avoid exhaustion and unnecessary expenses. I told her she should save money and think about the future, and even set a savings goal for her so she could eventually buy her own vehicle. She said she’d try, but after a month, things went back to the way they were.
Recently, I managed to save up some money, borrowed more from family and the bank, and bought a piece of land about 70 square meters in the suburbs, far from the office. I felt really proud of this achievement. But since I have to repay the bank loan, I’ve tightened my spending, no longer daring to eat out at restaurants where meals cost 400-500 thousand VND each time. I now take her to more affordable places and decline her suggestions to go on distant trips or to fancy spots. I’ve noticed she’s become more distant. When I invited her out for the next day, she told me I always assume I’m right and don’t ask for her opinion, so she’s busy hanging out with her friends. I feel like she doesn’t prioritize me; going out with my girlfriend now requires me to book 4-5 days in advance, almost like scheduling a meeting with a foreign client.
My view is that when choosing a partner, I want someone with similar education to mine, a stable job, and average looks. If her education is lower than mine, she needs to be attractive, tall, mature, considerate, and capable of taking care of her family. Am I being too stingy or harsh with her? Are my standards for a girlfriend too high?
Thanh Nhan
---
---
Muốn đi chơi với bạn gái, tôi phải hẹn trước 4-5 hôm
Tôi thấy em không suy nghĩ cho tương lai nên chắc sẽ chấm dứt.
Tôi là nam, 23 tuổi, làm văn phòng tại thành phố với mức lương khoảng 20 triệu đồng và một nguồn thu nhập ngoài. Thời sinh viên tôi không phải lo lắng vấn đề tiền nong vì ba mẹ luôn dành cho tôi những thứ tốt nhất, chỉ cần tập trung học. Tính tôi khá tự lập nên khi ra trường tự chọn việc mà không cần dựa vào mối quan hệ của gia đình. Tôi tự mua xe và điện thoại dù gia đình muốn hỗ trợ. Tôi đi làm vài tháng thì gia đình kinh doanh thua lỗ, bố mẹ phải bán nhà ở phố về quê, giờ tôi là lao động chính của gia đình, mỗi tháng phải gửi tiền về nhà. Dạo trước tôi quen em, là cô gái thành phố, em kém tôi hai tuổi và là cấp dưới của tôi. Sau vài lần tôi giúp đỡ em trong công việc rồi dần có cảm tình với em.
Em khá cao và trắng nhưng chỉ học hết cấp ba rồi vào công ty tôi làm. Điều đáng nói là em vào công ty làm trước tôi mà không có khoản tiết kiệm nào, tháng nào tiêu hết tháng nấy, có khi còn vay thêm. Trong khi em ở với mẹ, nhà gần công ty, không tốn tiền ăn tiền, tiền trọ như tôi. Nhà em chỉ có hai mẹ con vì ba em ở với vợ cả ở một thành phố khác. Khi yêu em, lần nào đi chơi tôi cũng tặng quà, em chưa bao giờ tặng tôi thứ gì. Có lần tôi đi công tác, em hỏi han và quan tâm, bảo tôi nên mua cái này cái kia. Tôi bảo bận, em mua cho anh, em lại lảng tránh.
Chúng tôi đi chơi với nhau khoảng 4 lần, mọi chi phí đều do tôi trả, em coi đó là điều hiển nhiên và không bao giờ chủ động trả tiền. Tôi và em trái ngược về khoản đi chơi, em tháng nào cũng muốn đi du lịch hoặc đi chơi xa, còn tôi thích đi chơi gần để đỡ mất thời gian đi lại. Tôi nghĩ chơi xa mỗi năm đi 1-2 lần là được rồi, đỡ mệt người, đỡ tốn kém. Tôi nói em đi làm nên tiết kiệm và lo cho tương lai, đặt mục tiêu tiết kiệm cho em, để em có thể tự mua xe. Em bảo sẽ cố nhưng chỉ được một tháng lại đâu vào đó.
Gần đây tôi tiết kiệm được một khoản và vay thêm người thân, ngân hàng, mua được mảnh đất khoảng 70 m2 ở ngoại thành, xa công ty. Tôi cảm thấy rất vui vì thành quả của mình đạt được. Vì phải trả lãi ngân hàng nên tôi siết chặt chi tiêu, không còn dám đi ăn nhà hàng với chi phí 400-500 nghìn đồng mỗi lần ăn. Tôi chỉ rủ em đi những nơi rẻ hơn, từ chối những khi em rủ đi chơi xa hoặc đến những nơi sang chảnh. Tôi thấy em có vẻ lạnh nhạt với tôi. Khi tôi rủ em ngày mai đi chơi, em bảo tôi tự cho mình là đúng, không hỏi ý kiến em nên mai em bận đi với bạn. Tôi thấy em không đặt tôi là sự ưu tiên, đi chơi với bạn gái mà tôi phải hẹn trước 4-5 hôm, như kiểu hẹn sếp nước ngoài của tôi vậy.
Quan điểm tôi là khi chọn người yêu là có học thức ngang tôi, công việc ổn định, ngoại hình bình thường cũng được. Nếu học thức kém tôi thì phải xinh, cao, hiểu chuyện, trưởng thành, chu đáo và biết lo toan cho gia đình. Có phải tôi ki bo, khắt khe với em không? Tiêu chuẩn chọn người yêu của tôi có quá cao không?
Thành Nhân
https://vnexpress.net/muon-di-choi-voi-ban-gai-toi-phai-hen-truoc-4-5-hom-4766946.html

Nhận xét
Đăng nhận xét