The love from six years ago has always haunted my mind.

The love from six years ago has always haunted my mind.

I’m a cheerful girl, one who attracts a lot of attention, but I don’t feel a spark with anyone—I only think of you.


We were classmates in high school, and our feelings began in the middle of junior year. You were funny, thoughtful, and being with you meant constant laughter. I felt happy, protected, and a little less lonely because my parents were away for work. In our senior year, just like other students, we set our minds on getting into college so we could stay close to each other.

Then things didn’t turn out as we’d hoped. I passed the entrance exam with a high score, but you didn’t. After that, I noticed a big change in you—you stopped smiling as much, talked less, and didn’t pay me as much attention. I thought you were just sad and feeling down, so I comforted you, encouraging you to try again. A year would fly by, and everything would be okay.

Two months into my college life in the city, you broke up with me without explaining why, and you blocked me on everything. When I went to your house to see you, you hid and told me to let go. Eventually, you passed your exams and moved to the city, but you never reached out. Your mom understood, and she felt sorry for me, but you stayed silent.

Now, I’m 24, have been working for over a year in a pretty good job, though it’s tough, and I have a lot of new relationships that keep me busy. But every now and then, memories of you resurface, and I think back to those days and start crying. I don’t know how to get past these feelings anymore. I hope someone out there can share some advice with me.

---


---

Mối tình sáu năm trước luôn ám ảnh tâm trí tôi

Tôi là cô gái vui vẻ, nhiều người tán tỉnh nhưng không rung động trước ai, chỉ nghĩ về bạn.

Tôi và bạn học chung lớp cấp ba, tình cảm hai đứa bắt đầu từ giữa năm lớp 11. Bạn là người hài hước và tâm lý. Ở bên bạn luôn tràn ngập tiếng cười, tôi cảm thấy hạnh phúc, được chở che, bớt đi cảm giác cô đơn do bố mẹ đi làm ăn xa. Đến năm cuối cấp, như bao học sinh khác, chúng tôi quyết tâm thi đỗ đại học để được sống gần nhau.

Rồi mọi chuyện không như mong đợi, tôi đỗ với số điểm khá cao, còn bạn thì không. Kể từ đó, tôi thấy bạn thay đổi nhiều, không cười như trước nữa, ít nói, ít quan tâm tôi. Tôi nghĩ bạn buồn, tự ti nên luôn an ủi, động viên bạn ôn thi lại, một năm cũng rất nhanh, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi.

Khi tôi lên thành phố học được hai tháng, bạn nói lời chia tay, không nói rõ lý do, chặn mọi liên lạc với tôi. Tôi qua nhà tìm gặp, bạn trốn, nói tôi từ bỏ đi. Rồi bạn ấy đỗ đại học, cũng lên thành phố nhưng không hề liên lạc với tôi. Mẹ bạn biết chuyện, rất thương tôi, khuyên nhủ nhưng bạn chỉ im lặng.

Giờ tôi 24 tuổi, đã đi làm hơn một năm, công việc khá tốt, cũng vất vả, nhiều mối quan hệ mới lấy đi kha khá thời gian của tôi. Thế nhưng thi thoảng hình ảnh bạn lại hiện ra, tôi nhớ về những ngày đã qua rồi khóc. Tôi không biết làm sao để thoát khỏi những cảm xúc này nữa. Mong các anh chị chia sẻ cùng tôi.

Ngọc Hà
https://vnexpress.net/moi-tinh-sau-nam-truoc-luon-am-anh-tam-tri-toi-4809368.html

Nhận xét

Bài đăng phổ biến