My wife hasn’t filed for divorce despite my repeated encouragement

My wife hasn’t filed for divorce despite my repeated encouragement.

I really want to divorce this wife of mine, a person who only knows how to demand things from others and slanders her mother-in-law with such words.


Sitting down to read the article “I have to hide in the bathroom to give feedback about my mother-in-law moving in” written by my wife, I found it really amusing. I don’t want to let her negative mindset affect my mood and work. I really want to divorce this wife, a person who only knows how to demand from others and speak ill of her mother-in-law with such language.

Firstly, from an economic perspective: When we got married, we had nothing. After a few years, I earned billions of dong, built a house, bought a car, and acquired more real estate. Currently, I run a business. Though I’ve only been in business for a year, I still give my wife 20 million VND a month (her salary is 15 million) for household expenses. For major purchases, I pay. We live in a rural area, so I believe that 35 million VND per month is enough to cover our daily expenses.

Secondly, regarding the mother-in-law and daughter-in-law issue: My mother has never spoken harshly or demanded anything from my wife. I don’t understand why she criticizes my mother like that. My mother has never spoken a harsh word to her and even defended her when I came home late after meeting clients. Even when she was sick, my mother never asked my wife to take care of her, and I did everything myself. That is entirely the truth.

Thirdly, about me as a husband and a father: Honestly, I’ve only been in business for a year, and my work is quite busy. In business, it’s hard to avoid client meetings, but when I don’t have such meetings, I come home, cook for the family, and take the kids for a walk. The biggest conflict is our differing methods of raising our children. I believe in sitting down with the kids, talking to them, asking questions, listening to their answers, and then agreeing on the correct solution before asking them to do their homework. My wife’s method is to let them do it themselves and then check their work. Because of this, my wife doesn’t want me to teach the kids, so I’ve stopped getting involved since it just leads to disagreements.

The conflict between my wife and me: I prefer a calm atmosphere at home to recharge after a long day of work, rather than coming home to tension over small issues. I really dread when my wife goes over the same issue repeatedly. When I no longer want to listen, I ask her to stop, but she continues standing in front of me, nagging and challenging me. This easily leads to a loss of control and potential violence between us.

Looking at the situation between three people: my mother, my wife, and me: Honestly, I feel sorry for my mother, who has never asked anything of my wife, yet is now dragged into this for the world to see. My mother lives alone, about 20 meters from our house. I always tell my wife: Mother may not be great at taking care of the kids, but she is still your elder. We shouldn't make a big deal out of it because we already have a housekeeper; the key is to maintain harmony so the children can follow our example. Mother is nearly 80 years old; she does what she can, but comparing her to others won’t help and only brings stress into the family. Being a bit more tolerant doesn’t cost anyone anything.

In terms of relationships with others: I can confirm that I’ve never held back when it comes to my wife’s family. When her siblings were building a house, I suggested she ask if they needed a loan. When my father-in-law was seriously ill, I understood how elderly people don’t want to burden their children financially, so I organized a family meeting to discuss treatment costs to make sure everything was handled so my father-in-law could feel at ease and the family could be happy. In my heart, I consider my father-in-law as my own father. As for why I didn’t call to check on my mother-in-law, I simply didn’t have time because of work, and I don’t enjoy that kind of superficial social interaction.

To the dear readers here, I have a message for my wife: Don’t waste your youth being resentful toward an elderly woman nearing 80 years old, especially when she has never taken anything from you. One must live with compassion and generosity, at least toward both sides’ parents. Don’t speak harshly to them, as that takes away much of the family’s affection. As for me, when my mother is frail, I will take care of her, but please don’t react negatively because who knows, one day your daughter-in-law might treat you the same when you are old. As for the matter of divorce, please don’t use the children as an excuse. I really want you to file for divorce – something I have encouraged many times.

Thai Duong
---

---

Vợ chưa viết đơn ly hôn dù tôi khuyến khích nhiều lần

Tôi rất muốn ly hôn cô vợ này, một người luôn chỉ biết đòi hỏi người khác và đặt điều cho mẹ chồng với những ngôn từ như vậy.

Ngồi đọc bài viết "Tôi phải trốn vào nhà tắm khi góp ý chuyện mẹ chồng về ở chung" của vợ mà tôi thấy thật sự buồn cười, vì không muốn ảnh hưởng tâm trạng tồi tệ rồi ảnh hưởng đến công việc với một người luôn có cái nhìn nhận tiêu cực đó. Tôi rất muốn ly hôn cô vợ này, một người luôn chỉ biết đòi hỏi người khác và đặt điều cho mẹ chồng với những ngôn từ như vậy.

Thứ nhất, xét về kinh tế: khi hai vợ chồng cưới nhau chưa có gì, sau vài năm tôi kiếm được tiền tỷ, xây nhà, mua xe và mua thêm bất động sản. Hiện tại tôi làm doanh nghiệp, mới khởi nghiệp một năm nhưng mỗi tháng đưa vợ 20 triệu đồng (lương vợ 15 triệu đồng) để chi tiêu sinh hoạt. Ngoài ra các khoản mua sắm lớn, tôi bỏ tiền. Chúng tôi ở nông thôn nên tôi nghĩ một tháng 35 triệu đồng là đủ để chi trả cuộc sống hàng ngày.

Thứ hai, vấn đề mẹ chồng nàng dâu: trước giờ mẹ tôi chưa nặng lời hay đòi hỏi vợ tôi cái gì, không hiểu sao cô ấy lại bới móc mẹ như vậy. Mẹ tôi chưa từng nói nặng lời với cô ấy, bảo vệ con dâu khi tôi đi tiếp khách về muộn. Ngay cả khi ốm đau, mẹ cũng chưa bao giờ nhờ cô ấy chăm sóc mà tôi tự làm. Đó hoàn toàn là sự thật.

Thứ ba, vấn đề của tôi - một người chồng, một người bố: thực tình tôivừa khởi nghiệp được một năm, công việc khá bận. Do làm kinh doanh không tránh khỏi việc tiếp khách, còn những ngày không đi tiếp khách, tôi về nhà vẫn vào bếp nấu ăn cho gia đình, dẫn các con đi dạo. Mâu thuẫn lớn nhất là phương pháp dạy con của hai vợ chồng. Tôi dạy con là ngồi nói chuyện với con, hỏi những câu hỏi rồi nghe con trả lời, sau đó thống nhất đáp án với con rồi mới bảo con làm bài tập vào vở. Còn phương pháp của vợ là bắt con tự làm rồi mới kiểm tra. Vì vậy vợ không muốn tôi dạy con nên về sau tôi không muốn can thiệp nữa, vì can thiệp lại bất đồng quan điểm.

Mâu thuẫn giữa vợ chồng: quan điểm của tôi là thích không khí nhẹ nhàng trong gia đình để tái tạo năng lượng sau ngày làm việc, chứ không muốn về nhà lại căng thẳng vì những chuyện nhỏ. Tôi rất sợ lúc vợ nói đi nói lại một vấn đề quá nhiều lần. Khi không muốn nghe nữa, tôi đề nghị vợ yên lặng nhưng kết quả là vẫn đứng trước mặt tôi chì chiết và thách thức, điều dễ khiến mất kiểm soát và bạo lực xảy ra giữa hai vợ chồng.

Xét việc giữa ba người: mẹ chồng - nàng dâu - chồng: thực sự nói thì tội mẹ tôi quá, chưa yêu cầu vợ tôi việc gì, giờ lôi bà lên đây để thiên hạ biết. Mẹ sống một mình, cách nhà tôi khoảng 20 m. Tôi vẫn nói với vợ rằng: Mẹ có thể không chăm cháu giỏi, nhưng dù sao ta là con, không nên đặt nặng vấn đề đó, vì nhà mình có bà giúp việc rồi, miễn sao cứ hòa thuận để các con noi theo. Còn mẹ gần 80 tuổi rồi, làm được gì thì làm chứ đừng so sánh bà với người này người khác. Điều đó không giúp được gì còn làm ảnh hưởng tâm lý trong gia đình, rộng lượng một chút cũng không mất gì của ai.

Xét về đối ngoại: tôi khẳng định chưa tiếc gì với nhà vợ. Anh em vợ xây nhà, tôi chủ động bảo cô ấy hỏi xem có cần vay tiền không. Bố vợ ốm nặng, tôi hiểu cảm giác những người có tuổi không muốn khiến gánh nặng kinh tế đè lên các con nên hủ động họp gia đình, nói rõ nguyện vọng về chi phí điều trị để các con dâu rể lo, miễn sao bố vợ thấy yên tâm và gia đình vui vẻ là được. Vì trong tâm của tôi, xem bố vợ như bố ruột của mình. Còn nếu nói tôi vì sao không gọi điện hỏi thăm mẹ vợ, tôi không làm được vì công việc quá nhiều và tôi không thích kiểu xã giao như thế.

Có quý độc giả ở đây, tôi gửi vợ đôi điều: đừng dành cả thanh xuân đi sân si với một người già gần 80 tuổi, trong khi bà chưa lấy gì của cô. Sống phải có sự bao dung, rộng lượng, ít nhất là đối với bố mẹ hai bên, đừng nặng lời với họ. Điều đó đã cướp đi nhiều tình cảm gia đình. Còn với tôi, khi mẹ già yếu, tôi sẽ chăm sóc nhưng vui lòng đừng "xù" lên vì biết đâu sau này con dâu của mình sẽ đối xử với mình khi về già như thế. Còn vấn đề ly hôn, vui lòng đừng mang con ra bào chữa. Tôi rất muốn vợ viết đơn - điều tôi đã khuyến khích nhiều lần.

Thái Dương

https://vnexpress.net/vo-chua-viet-don-ly-hon-du-toi-khuyen-khich-nhieu-lan-4805039.html

Nhận xét

Bài đăng phổ biến