My In-laws Suggested I Leave My Child with Them When I Move to the City for Work

My In-laws Suggested I Leave My Child with Them When I Move to the City for Work

I got married a year ago and am now pregnant with my first son, due at the end of this year.

Both my husband and I work as office employees with an average income, enough to provide a comfortable life for our child. My husband is sociable, cheerful, and helps with housework, though sometimes he is a bit careless. However, I can accept this and have learned to balance my emotions, so I don’t let myself feel too upset. Since becoming pregnant, I’ve been thinking more because my in-laws like to interfere with our parenting decisions. From choosing a name for our baby to confinement practices, they want us to follow their lead. Initially, I planned to return to my husband’s hometown for my postpartum recovery, as my in-laws are still healthy and have time to help me out after giving birth.

During a few visits to my in-laws' house, they complained that I looked skinny and ate too little, even though I was five months pregnant at the time and had already gained 10 kilograms. In fact, the doctor even said I was overweight and should reduce my rice intake. Additionally, they didn’t agree with the name I chose for my baby and insisted we name him according to their preference. After my six-month maternity leave ends, they suggested we leave our baby with them in the countryside for them to take care of. We live nearly 150 kilometers away from my husband’s hometown. When I heard this, I was deeply saddened, thinking about how I would not only be unable to name my child but also have to part with him when he’s just six months old. I felt a lot of resentment toward my in-laws. As a daughter-in-law, I didn’t argue with them, I just said we’d consider it and then stayed silent.

Since then, I’ve been very anxious about communicating with my in-laws, fearing that the more we interact, the more they’ll interfere in our lives. I’ve shared my feelings with my husband, and we’ve agreed to stay in the city and hire a helper during the early months. This means my in-laws will likely be upset, and my husband will be caught in the middle, feeling very stressed. As of now, my husband hasn’t had the courage to inform his parents about our plan. My own parents live far away and are too old to help with taking care of the baby. Later, I’ll also have to quit my current job to care for our child, despite having a good position with a decent salary. We even plan to buy a house next year.

Now I’m really at a loss, not knowing how to balance and resolve everything smoothly. I really hope to receive advice from the readers.

Thao Nguyen

---


---

Bố mẹ chồng đề nghị tôi để con lại khi lên thành phố làm việc

Tôi mới lấy chồng một năm, đang mang thai con trai đầu lòng và dự sinh cuối năm nay.

Vợ chồng tôi đều là nhân viên văn phòng với mức thu nhập trung bình, đủ lo cho con cái có cuộc sống đầy đủ. Chồng hoạt bát, vui vẻ, biết phụ vợ việc gia đình, tuy đôi lúc vô tâm nhưng điểm này tôi chấp nhận được và cũng tự biết cân bằng cảm xúc, không để bản thân phải buồn nhiều. Từ lúc mang thai, tôi suy nghĩ nhiều hơn vì bố mẹ chồng rất thích can thiệp vào chuyện con cái của chúng tôi, từ chuyện đặt tên cho con đến việc ở cữ, ông bà muốn chúng tôi phải nghe theo. Ban đầu, tôi dự định về quê chồng ở cữ, do bố mẹ chồng còn khỏe và có thời gian, có thể đỡ đần phần nào cho tôi lúc mới sinh.

Một vài lần về thăm nhà nội, bố mẹ chồng chê tôi gầy gò, ăn ít, dù lúc đó tôi bầu 5 tháng và đã tăng 10 kg, thậm chí bác sĩ còn bảo tôi bị béo phì và phải hạn chế ăn cơm. Ngoài ra, ông bà còn không đồng ý với tên tôi đặt cho con, muốn chúng tôi đặt tên theo ý ông bà. Sau khi tôi hết sáu tháng nghỉ thai sản, ông bà đề nghị gửi con ở lại quê để ông bà chăm, chúng tôi làm việc cách quê nội gần 150 km. Nghe tới đó tôi rất buồn, nghĩ đến việc con mình mang nặng đẻ đau nhưng cũng không được đặt tên, không nỡ để con mới 6 tháng xa khỏi vòng tay mẹ. Tôi trách bố mẹ chồng rất nhiều. Là phận con dâu nên tôi cũng không cãi lại bố mẹ, chỉ nói để con xem xét rồi im lặng.

Từ lúc đó tôi rất sợ phải giao tiếp với nhà chồng, nghĩ càng giao tiếp nhiều sẽ càng bị bố mẹ chồng can thiệp vào cuộc sống sau này. Tôi cũng bày tỏ với chồng và thống nhất ở lại thành phố, thuê người giúp việc thời gian đầu; đồng nghĩa với việc sẽ bị bố mẹ chồng phật ý và chồng tôi đứng giữa rất mệt mỏi. Hiện chồng tôi chưa dám thông báo với bố mẹ về kế hoạch này. Nhà đẻ tôi ở xa, bố mẹ đã già nên không phụ được việc chăm cháu. Sau này tôi cũng phải nghỉ công việc hiện tại để chăm con dù công việc rất tốt, thu nhập ổn; chúng tôi còn có kế hoạch mua nhà vào năm sau.

Giờ tôi rất khó nghĩ, không biết làm sao để cân bằng và giải quyết ổn thỏa các bên. Rất mong các bạn đọc cho lời khuyên.

Thảo Nguyên

https://vnexpress.net/bo-me-chong-de-nghi-toi-de-con-lai-khi-len-thanh-pho-lam-viec-4805548.html

Nhận xét

Bài đăng phổ biến