I told my wife I was going out to buy an envelope

I told my wife I was going out to buy an envelope.

Once, I told my wife I was going out to buy an envelope. She said, "You’re not short on money—why not just order a hundred online and keep them in the drawer?" I pretended not to hear and went anyway, because the simple act of going out to buy one envelope brings me an indescribable joy.


I meet a few people. I see cute kids. A fire truck rushes by, and I smile, giving a thumbs-up in appreciation. I even ask someone about her dog’s breed.

And this story is to say—our purpose here in this world is to relax and enjoy.

But then, technology is gradually taking that joy away.

Those in tech seem either unaware or unconcerned that we’re creatures meant to dance. We love to move, but now it feels like we’re not allowed to anymore.

So, let’s get up and move a little… or at the very least, let’s dance!
---


---
Một lần, tôi nói với vợ rằng mình sẽ ra ngoài mua một chiếc phong bì.
Cô ấy bảo: “Anh đâu có thiếu tiền. Sao không đặt luôn trăm cái trên mạng rồi để sẵn trong tủ?”
Tôi giả vờ không nghe và vẫn đi, vì quá trình đi mua một cái phong bì đem lại cho tôi niềm vui khó tả.

Tôi gặp gỡ vài người. Nhìn thấy những em bé dễ thương. Một chiếc xe cứu hỏa lao qua, tôi mỉm cười và giơ ngón tay cái ra hiệu tán thưởng. Tôi còn hỏi một người về giống chó của cô ấy.

Và câu chuyện này muốn nói rằng – chúng ta đến với thế giới này là để thả lỏng và tận hưởng.

Nhưng rồi máy tính sẽ dần cướp mất niềm vui đó. 

Những người làm công nghệ dường như không nhận ra, hoặc chẳng mấy bận tâm, rằng chúng ta là những sinh vật sinh ra để nhảy múa. Chúng ta thích di chuyển, nhưng giờ dường như không còn được phép làm vậy nữa.

Vậy thì, hãy đứng dậy và cùng nhau chuyển động một chút… hoặc ít nhất, hãy nhảy múa!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến