I had to hide in the bathroom when I tried to give my opinion about my mother-in-law moving in with us

I had to hide in the bathroom when I tried to give my opinion about my mother-in-law moving in with us.


I don’t know how to live anymore. If I leave, I feel sorry for my three children, who would grow up without their mother and father. But if I stay, I feel so sorry for myself. I don’t know when my husband might harm me again.


My mother-in-law was notorious in our village for her harshness when she was younger. She would shout at people all over the neighborhood, and almost no one in the village wanted to associate with her. Towards her children and grandchildren, she was heartless, selfish, and only thought about herself. She always talked with an arrogant tone, and anyone who spent time with her grew tired of it. She frequently made up stories about others, fabricating tales to boast about how good, kind, or capable she was. Even her own daughter said she couldn’t live with her. My sister-in-law was given land near my mother-in-law’s house, but she insisted on borrowing money to buy land far away.

I became a daughter-in-law when my mother-in-law was over 60. When I had my first two children, she was still very healthy, but she never cared about her grandchildren. During my postpartum confinement period, she never cooked a meal for me or helped my mother with laundry. Instead, she forced her two sons to pool money to buy her a stall at the market, where she would go every day just to hang a hammock and relax. She told everyone she went there to rest and didn’t care whether the business made a profit because her sons would take care of her anyway. She said it was too tiring to stay home and look after the grandchildren. Whenever there was something to take care of, whether big or small, both my family and my husband’s older brother’s family had to pitch in financially for her, including giving her a monthly allowance. One particularly difficult year, we spent about 10 million VND renovating her house before Tet, so we could only give her 1 million VND for Tet gifts. She complained non-stop about it.

Even though her children provide for her, if she grew a bunch of vegetables, she would still sell them to her children. If I ran out of rice and borrowed some from her, I’d have to return it the next day, even though she often ate at my house. Everyone said her two sons pampered her too much, and she always depended on them. On top of that, she didn’t respect her daughters-in-law. Knowing that she was heartless and didn’t care for her grandchildren, my sister-in-law and I learned to hire nannies or asked my own mother to help when the nanny was off work. When my children were around 3 or 4 years old and fell ill for a few days, we’d ask her to help watch them while we went to work. She’d only help on the first day, and on the second day, even if the child was still sick, she would send them to school.

She owns a plot of land just one house away from hers, in a rural area far from the center, which, when we built our house, was probably worth less than 200 million VND. She gave it to my husband’s older brother and his wife. However, they refused to live near her. My husband suggested that we move there to be closer to his mother, so we wouldn’t have to spend money buying land. Back then, I thought that as long as I lived sincerely and kindly, I would be able to win her over, and living close to her would strengthen the family bond.

To give some context about me and my family: I was raised in a loving, kind, and virtuous family. I’m not boasting, but when I was younger, many families in my village wanted to match their sons with me. I was known for being well-behaved, hardworking, and modest, just like my parents. My parents knew my mother-in-law’s personality and were aware that living close to her would cause me much stress and frustration. They always encouraged me to be patient, telling me that no matter how bad she was, she was still my mother-in-law. They advised me to ignore her if she said anything upsetting and to live righteously for the sake of my children and marital harmony. Despite feeling wronged, I always tried to be fair, giving my in-laws the same things I gave my own parents.

Living near my mother-in-law, although in separate houses, felt like living together. She would lie around the house watching TV, cooking only for herself. She had a habit of complaining and fabricating stories. Whenever she saw her son, she would claim she hadn’t eaten anything, or that she’d only eaten leftovers, even though she ate well. Every morning, she would cycle to the market to have breakfast and buy fresh ingredients to cook nice meals. Her daughter confirmed this when she stayed with us for a month, and the neighbors all saw it too. Hearing her complain about not eating made my husband pity her, so every night he would invite her over for dinner, insisting that she eat. I had no problem sharing food with her and was actually happy she had a good appetite, but I couldn’t stand her constant complaints about being tired and her negative comments. She would tell anyone who visited that I was living off her son and not contributing anything.

Now that the land has increased in value, she keeps dropping hints that we should give her money. Having to hear this every day frustrates me immensely. Whenever I mention this to my husband, he calls me ungrateful and disrespectful, accusing me of being selfish and resenting his mother for coming over to eat. He has even hit me on several occasions. Recently, my mother-in-law developed arthritis, and her mobility has worsened. She also has diabetes, but she doesn’t follow any dietary restrictions, often drinking sugary beverages, which worsens her condition. My husband, worried about her, wants to bring her to live with us.

We have three children: two boys aged 9 and 8 who come home from school at noon and are very active, and a 16-month-old daughter, so we have a nanny to take care of them. Both my husband and I work all day, and the nanny is already exhausted from looking after the three children. Hearing that my mother-in-law might move in, the nanny said she would quit, knowing her difficult personality. I mentioned this to my husband, but he didn’t care.

Six months ago, my mother-in-law had heart surgery and stayed with us for 4-5 months. Now I suggested to my husband that she should go live with his older brother’s family for a while, as we have young children, and it’s hard to manage. He responded by shouting at me and then physically attacking me. Knowing his temper and tendency to be violent, I ran into the bathroom and locked the door, but he started throwing cups and glasses to break down the door and assault me. He shouted that the land belongs to his family, and I have no right to prevent his mother from living here.

My own mother has always been devoted to our family. She took care of all her grandchildren, raised chickens, and sent us rice whenever she could. We live 40 kilometers away from her, and though we have a car, my husband rarely visits my family. He says he feels uncomfortable there and only goes when he’s forced to. When he does go, he stays for a short while and then insists on leaving. Often, I take the children to visit her by myself. There have been times when he hasn’t visited my family for three months and hasn’t called my mother, even when she was hospitalized.

Whenever my husband goes out or drinks with his friends, if he doesn’t see his mother for two days, he becomes anxious and worried about how she’s doing. If his mother is even slightly unwell and has to go to the hospital for an IV, he curses at me if I don’t bring her food or care for her, accusing me of being ungrateful and saying that one day my own daughter-in-law will treat me the same way. Meanwhile, our children are growing up in a violent household, which surely won’t lead to anything good. Even our nannies are afraid of him. My husband and I both have college degrees and were raised with proper education. Everyone has parents, but is it really necessary to love, protect, and defend them to the point of destroying your own family and leaving your children without a complete home like mine?

Huyen Ngan
---

---

Tôi phải trốn vào nhà tắm khi góp ý chuyện mẹ chồng về ở chung


Tôi không biết sống sao, bỏ thì thương ba con không đủ bố mẹ, tiếp tục sống lại thấy tội mình quá, không biết chồng làm hại tôi lúc nào.

Mẹ chồng tôi hồi trẻ ghê gớm nổi tiếng cả xã, chửi bới khắp làng trên xóm dưới, anh em làng xóm hầu như không ai qua lại. Với con cháu, bà sống vô tâm, ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân, nói chuyện khi nào cũng kiểu ta đây, ai tiếp xúc một lúc đều ngao ngán. Bà hay đặt điều cho người khác, bịa chuyện để khoe mẽ kiểu bà giỏi giang, sống tử tế, tình cảm này nọ. Con gái cũng nói không thể sống chung với bà. Con dâu được bà cho đất gần nhà nhưng chị nhất định vay tiền mua đất ở xa.

Tôi về làm dâu khi mẹ chồng hơn 60 tuổi. Lúc tôi sinh hai đứa đầu, bà còn rất khỏe nhưng không hề đoái hoài gì đến cháu. Trong tháng ở cữ của tôi, chưa bao giờ bà nấu cho con dâu bữa cơm hoặc phơi đồ phụ bà ngoại. Bà bắt hai con trai gom tiền mua cho cái quán trên chợ, ngày ngày bà lên đó mắc võng nằm. Bà bảo với mọi người rằng lên đây nằm cho khỏe, lời lỗ gì chẳng phải quan tâm, con trai kiểu gì cũng nuôi, ở nhà trông cháu làm gì cho mệt. Bất kể có công việc gì từ to đến nhỏ, nhà tôi và nhà bác đều góp tiền lo cho bà, hàng tháng phải cho bà ít tiền tiêu. Những năm khó khăn, gần tết sửa nhà cho bà hết tầm 10 triệu đồng nên chỉ biếu bà tiền tết một triệu đồng; bà nói lên nói xuống, giận dỗi đủ thứ.

Mọi thứ các con chu cấp nhưng bà trồng được bó rau mang sang nhà con cũng phải lấy tiền. Con hết gạo sang vay bà, hôm sau phải trả lại, trong khi đó bà thường xuyên ăn cơm bên nhà tôi. Ai cũng nói hai con trai chiều bà quá, bà lúc nào cũng ỷ lại con, hơn nữa không coi con dâu ra gì. Biết tính bà vô tâm, không thương con cháu, tôi và chị dâu biết thân biết phận tự thuê người trông cháu hoặc khi giúp việc nghỉ sẽ nhờ bà ngoại chăm cháu để đi làm. Khi cháu lớn tầm 3-4 tuổi bị ốm, nghỉ vài hôm, nhờ bà trông giúp để chúng tôi đi làm. Bà chỉ trông hôm đầu, hôm sau cháu vẫn sốt, bà đã bắt cho cháu đi học.

Bà có miếng đất cách nhà đang ở một nhà, đất nông thôn, xa trung tâm, lúc chúng tôi xây nhà chắc giá trị miếng đất chưa tới 200 triệu đồng, bà cho vợ chồng con trai cả. Vợ chồng anh trai chồng nhất định không chịu về sống gần bà. Chồng tôi nói vợ chồng về đó ở cho gần mẹ, tình cảm, đỡ tốn tiền mua đất. Thực sự lúc đó tôi nghĩ chỉ cần mình sống chân thành, tử tế, nhất định sẽ cảm hóa được bà, ở gần vậy cho tình cảm, mẹ con nương tựa nhau.

Xin nói thêm về tôi và gia đình tôi: Tôi được sinh ra và nuôi nấng trong gia đình tình cảm, sống tử tế, phúc đức, hiền lành. Không phải tôi tự cao về bản thân nhưng lúc thanh niên, trong xóm nhà nào có con trai đều muốn hỏi tôi cho con trai họ. Tôi nổi tiếng ngoan, học giỏi, siêng năng, chịu khó, sống chất phác, hiền lành như bố mẹ. Bố mẹ biết tính mẹ chồng tôi, biết tôi sống gần sẽ chịu nhiều ấm ức, bức xúc vì thái độ sống của bà, vì sự vô tâm hiếm có của bà nên lúc nào cũng động viên tôi. Bố mẹ bảo dù bà có xấu cỡ nào cũng là mẹ chồng, bà muốn làm sao kệ bà, bà nói gì mình thấy ức chế thì cứ như mình câm mình điếc đi con, bản thân cứ sống đúng đạo, sống để phúc đức cho con, hơn nữa để vợ chồng hòa thuận. Thực lòng có bức xúc tôi cũng sống rất công bằng, cho ngoại gì cho nội thứ đó.

Ở gần mẹ chồng, riêng mà như ở chung, bà ngày ngày nằm ở nhà xem tivi rồi nấu ăn cho mình thôi. Tính bà hay than vãn, bịa chuyện, khi nào gặp con trai cũng bảo mẹ không ăn được gì, vừa ăn cơm nguội. Trong khi bà ăn rất tốt, sáng nào cũng đạp xe đi chợ ăn sáng, mua đồ ăn về nấu ngon lành. Điều này con gái bà ở xa về chơi một tháng cũng xác nhận, rồi làng xóm xung quanh ai cũng thấy. Nghe bà than không ăn được, chồng tôi xót mẹ, tối nào cũng kêu bà sang ăn cơm, rồi ép mẹ ăn. Tôi không tiếc gì miếng ăn, thực sự bà ăn được nhiều tôi mừng lắm chứ, người dưng mình còn thương được nữa là mẹ chồng. Thế nhưng tôi ức chế khi bà sang ngồi ăn mà ngày nào cũng than mệt này mệt nọ, nói những chuyện khó nghe, thấy ai đến ngồi nói chuyện cũng nói tôi ăn của con trai chứ ăn gì của dâu của cháu.

Giờ đất lên giá, ngày nào bà cũng nói kiểu muốn chúng tôi đem tiền cho bà. Thật sự thường xuyên phải nghe những chuyện đó, tôi ức chế kinh khủng. Hễ tôi nói nhẹ với chồng, khó chịu vì hằng ngày nghe những điều đó là anh lại chửi tôi mất dạy, bất hiếu, tính toán miếng ăn, khó chịu khi mẹ sang ăn. Thậm chí có lúc anh còn đánh đập tôi. Gần đây, mẹ chồng bị thoái hóa, đi lại đau và khó chịu, tính bà đau một thì rên 10. Hơn nữa bà bị tiểu đường nhưng không kiêng cữ, uống bò húc, nước ngọt thường xuyên nên đường lên nên mệt. Chồng tôi xót mẹ, đòi đón mẹ về nhà sống.

Nhà tôi có ba con, hai con trai 9 và 8 tuổi đi học trưa về, rất nghịch, con gái 16 tháng tuổi nên phải thuê giúp việc trông. Vợ chồng đi làm cả ngày, bà giúp việc ở nhà theo 3 đứa đã mệt lắm rồi. Nghe nói sẽ đón bà nội về, bà giúp việc biết tính bà nội nên nói sẽ nghỉ nếu mẹ chồng tôi về ở cùng. Tôi cũng nói với chồng tôi như vậy.

Nửa năm trước, bà mổ tim xong về nhà tôi ở 4-5 tháng, giờ tôi nói chồng để mẹ ra ngoài nhà vợ chồng anh trai một thời gian, nhà mình con nhỏ, vất vả. Vậy mà anh chửi tôi rồi xông vào đánh. Tôi biết tình chồng nóng nảy, vũ phu, không kiềm chế tốt. Tôi chạy vào nhà tắm đóng cửa, vậy là anh ném ly chén, cốc uống nước tới tấp vào để hành hung tôi. Anh lên giọng đất này đất nhà anh, mẹ anh về ở thì tôi có quyền gì mà cấm.

Mẹ đẻ tôi hết lòng với gia đình tôi, cháu nào bà cũng chăm, lại còn phải lo thóc lúa, nuôi gà, có gì cũng gửi vào cho con cháu. Chúng tôi ở cách nhà ngoại 40 km, nhà có ôtô, vậy mà hầu như anh không về nhà tôi, nói về là anh khó chịu, miễn cưỡng. Về được lúc anh lại đòi đi. Nhiều lúc chán quá mẹ con tôi tự về. Có khi 3 tháng anh không về bên ngoại, cũng không bao giờ gọi điện hỏi thăm mẹ vợ, kể cả khi mẹ tôi ốm nằm viện.

Anh đi chơi, đi nhậu, hai ngày không gặp mẹ đẻ là lo lắng, sốt ruột không biết mẹ ra sao. Mẹ anh mới mệt mệt tí, lên viện truyền nước, tôi không đưa cơm, không săn sóc là anh chửi tôi mất dạy, bất hiếu, sau này con dâu sẽ sống với tôi như vậy. Hơn nữa con sống trong cảnh bạo lực gia đình, lớn lên chắc chẳng tốt đẹp gì, đến các bà giúp việc của nhà tôi đều sợ chồng tôi. Trong khi đó vợ chồng tôi tốt ngiệp đại học, đều được ăn học đàng hoàng. Ai cũng có cha mẹ nhưng có nhất thiết hết lòng yêu thương, che chở, bênh vực để rồi phá nát một gia đình, cho con cái không đủ bố mẹ như nhà tôi không?

Huyền Ngân

https://vnexpress.net/toi-phai-tron-vao-nha-tam-khi-gop-y-chuyen-me-chong-ve-o-chung-4803729.html

Nhận xét

Bài đăng phổ biến