Divorce or not depends on my wife

Divorce or not depends on my wife

Now, whatever my wife does, I don't care. I remain silent and don’t want to talk much anymore. My attention at this time is only focused on my child.

My wife and I are both 30 years old, we have known each other for 12 years, been married for five years, and have a four-year-old son. My salary is around 25 million VND, while my wife’s is around 8 million VND. Before, my parents lived with us; my wife prepared breakfast, and my mom cooked lunch and dinner while my wife washed the dishes at night. Sometimes there were small arguments. If my wife was wrong, I would support her, and if my mother was wrong, I would explain to help her understand. Now, my parents live in the countryside, and occasionally send us fruits and other goods from home. My wife's family is in a more difficult situation, so they don’t offer much support.

I don't gamble, drink, smoke, or engage in womanizing. As for household expenses, my wife only buys food and cooks lunch, and we share dishwashing duties after dinner. I take care of all other expenses, such as rent, electricity, water, milk, rice, salt, and our child's school fees. I can fix the household appliances myself. My wife and I have different views. I believe that each person should manage their own finances and be financially independent. I want my wife to work to have financial independence as well, and only on important matters like buying a house or car should we both discuss and contribute. But my wife wants to control the money, expecting me to support her fully. In her family, her father financially supports everyone.

My wife is controlling; wherever I go, whatever I do, I have to inform her. If I go out with friends or colleagues, she will text me saying she's sad, which makes the outing less enjoyable. When she goes to a company party, I let her be and don’t bother her. I have given her access to my phone and passwords, and she checks my messages freely, which I don't mind. However, if I try to check her phone, she snatches it back, not allowing me to look. After many incidents, I got fed up and changed my password, not wanting her to see my phone anymore.

Once during the Lunar New Year, I went out drinking with my close friend. She continuously texted me, asking me to come home early, and it was only 10:30 PM. I replied that I was busy and would be home later. She then texted my close friend (who had a crush on her back in middle school), asking him to force me to leave. I was very upset, but since it was New Year's, I didn’t make a big deal out of it. I go out drinking less than three times a year, and I don’t drink to get drunk—usually, I only have two or three cans.

My wife is careless and forgetful; she often doesn’t close things tightly after opening them, misplaces keys, and makes our child stand in the elevator door while she carries things inside. When I remind her, she says I’m being difficult. Strangers call her "younger sister" and she claims to be older, even when they are the same age or older than her.

Our family often argues, mostly about money. I asked her to transfer 10 million VND to my account, but the next day, she only transferred 7 million, saying she had the right to keep 3 million. I told her if she keeps it, she has to buy the milk and rice for our child herself. That led to another argument. Sometimes my siblings or nephews borrow 5-10 million for a few days for an urgent matter and return it, but my wife criticizes me, asking why I lend money without telling her.

My wife’s younger sister got married a few months ago, and my wife often borrows money from her to invest in stocks. I advised her to only invest 20-30 million VND, and to buy more when prices drop. But she didn’t listen, and when she lost money, she borrowed from me to recover her losses. I refused, and she accused me of being selfish. Now, my wife has over a hundred million VND in stocks, which are losing value, and she has some gold from our wedding. I have nearly 300 million VND saved.

I have talked about divorce many times, and she always apologizes and promises to change. Though she has improved and shows more care for our child, we still argue from time to time. Now, I don’t care what she does anymore. I stay silent and don’t want to talk much. My focus is only on our child. My wife recently told me she wants to have another baby next year, but I stayed silent, thinking to myself that I don’t want any more ties with her.

I’ve decided that whether this marriage continues or not will depend on whether my wife changes because our child is still young and very sensitive. I don’t want our marital issues to affect his mental well-being. If we divorce, I will fight for custody. I don’t want my child to live with a mother like her. Thank you sincerely.

Duc Tuan
--- 


--- 

Ly hôn hay không, phụ thuộc vào vợ

Giờ vợ làm gì, tôi mặc kệ, chỉ im lặng, không muốn nói nhiều nữa, sự quan tâm của tôi lúc này chỉ dành cho con.

Tôi và vợ đều 30 tuổi, quen nhau đến nay là 12 năm, cưới cách đây năm năm và có một bé trai bốn tuổi. Lương tôi khoảng 25 triệu đồng, còn vợ khoảng 8 triệu đồng. Trước đây có ông bà nội ở cùng, vợ chuẩn bị bữa sáng, còn bữa trưa và tối thì mẹ tôi nấu, vợ rửa chén buổi tối. Đôi lúc có xích mích nhỏ, nếu vợ sai, tôi sẽ nói đỡ cho cô ấy, còn mẹ sai, tôi sẽ khuyên can và giải thích để bà hiểu. Giờ ông bà ngoài quê, thỉnh thoảng gửi trái cây và đồ ở quê vào cho. Nhà vợ hơi khó khăn nên không hỗ trợ gì nhiều.

Tôi không cờ bạc, rượu chè hay thuốc lá, cũng không gái gú. Chi phí trong nhà, vợ chỉ mua thức ăn và nấu nướng bữa trưa, tối rửa chén, có tôi phụ; còn tiền nhà, điện nước, sữa, gạo, mắm muối, tiền học cho con, tôi lo hết. Đồ điện nước trong nhà, tôi có thể sửa được. Vợ và tôi có quan điểm trái ngược nhau. Tôi quan niệm tiền ai nấy giữ, độc lập tài chính, muốn vợ đi làm để tự chủ tài chính, chỉ những việc quan trọng như mua nhà, xe cộ, cả hai cùng bàn bạc, đóng góp. Còn vợ muốn là người giữ tiền, muốn chồng phải nuôi được mình. Ở nhà vợ, kinh tế phụ thuộc mình ba vợ.

Vợ có tính kiểm soát, tôi đi đâu, làm gì đều phải báo. Tôi đi với bạn, đồng nghiệp, vợ sẽ nhắn tin than buồn nên chuyến đi không còn vui vẻ nữa. Vợ đi tiệc với công ty, tôi sẽ để cô ấy thoải mái, không làm phiền. Điện thoại tôi, mật khẩu đều để vợ biết, cô ấy xem tin nhắn, mọi thứ tôi không ý kiến. Nhưng khi tôi cầm điện thoại vợ, cô ấy giật phăng lại, không muốn cho tôi xem. Sau nhiều lần, tôi bất mãn nên đổi mật khẩu, không muốn cô ấy xem nữa.

Một đợt tết, tôi đi nhậu với bạn thân, cô ấy liên tục nhắn tin muốn tôi phải về sớm, lúc đó 10h30. Tôi trả lời đang bận, tí về. Sau đó, cô ấy nhắn cho bạn thân của tôi (trước đây cấp hai từng thích cô ấy) bảo bạn để tôi về cho bằng được. Tôi rất bực nhưng vì tết nhất nên không làm to chuyện. Một năm tôi đi nhậu chưa đến ba lần, chủ yếu nói chuyện chứ không say, vì mỗi lần uống chỉ 2-3 lon.

Vợ làm gì cũng không cẩn thận, có tính hay quên, mở nắp thì đóng không kín, chìa khóa vứt lung tung rồi đi tìm, đi thang máy thì kêu con đứng chặn ngang cửa cho mình bê đồ vào. Tôi nhắc nhở, vợ cho rằng tôi khó tính. Người lạ xưng em với cô ấy, cô ấy cũng nhận mình lớn hơn trong khi họ ngang hoặc hơn tuổi.

Gia đình tôi hay lục đục, cãi vã chỉ xoay quanh vấn đề tiền bạc. Nhờ vợ gửi 10 triệu đồng vào tài khoản tôi, hôm sau vợ chỉ chuyển 7 triệu đồng, nói là vợ có quyền giữ 3 triệu đồng. Tôi nói giữ thì sữa gạo cho con tự mua. Thế là lại cãi nhau. Đôi lúc anh chị hay cháu tôi mượn 5-10 triệu đồng trong vài ngày có việc rồi trả lại, vợ kiếm cớ chì chiết tôi rằng tại sao cho mượn tiền mà không báo vợ biết.

Em gái vợ lấy chồng được mấy tháng, vợ luôn mượn tiền em để đầu tư chứng khoán. Tôi khuyên vợ chỉ mua khoảng 20-30 triệu đồng, khi nào có giá rẻ hãy mua nhiều hơn. Vợ không nghe, để dính lỗ rồi lại quay qua mượn tiền tôi để kéo. Tôi không đồng ý thì trách tôi ích kỷ. Hiện vợ có khoản tiền hơn trăm triệu đồng để trong chứng khoán, đang lỗ và giữ ít vàng cưới, còn tôi có khoản tiết kiệm gần 300 triệu đồng.

Nhiều lần tôi nói sẽ ly hôn, cô ấy xin lỗi rồi hứa sẽ thay đổi. Tuy có cải thiện, cũng biết lo cho con nhưng lâu lâu có gì đó, cô ấy lại kiếm chuyện với tôi dẫn đến cãi vã. Giờ vợ làm gì, tôi mặc kệ, chỉ im lặng, không muốn nói nhiều nữa, sự quan tâm của tôi lúc này chỉ dành cho con. Vợ tâm sự năm sau muốn sinh con nhưng tôi chỉ im lặng, trong tâm suy nghĩ không muốn có thêm bất cứ ràng buộc nào với cô ấy nữa.

Tôi quyết định cuộc hôn nhân này còn giữ được hay không sẽ phụ thuộc vào sự thay đổi của vợ, vì con còn nhỏ và là một đứa tình cảm. Tôi không muốn vì chuyện vợ chồng mà tâm lý con bị ảnh hưởng. Nếu ly hôn, tôi sẽ giành quyền nuôi bé. Tôi không muốn con mình sống với người mẹ như vậy. Xin chân thành cảm ơn.

Đức Tuấn

https://vnexpress.net/ly-hon-hay-khong-phu-thuoc-vao-vo-4694301.html

Nhận xét

Bài đăng phổ biến