Biological Mother Demands Full Payment for Childcare Despite Knowing My Financial Struggles

Biological Mother Demands Full Payment for Childcare Despite Knowing My Financial Struggles


My whole family doesn't care about my problems or difficulties, they only think about themselves.



I'm sitting here writing these lines after a sleepless night of deep reflection about an argument I had with my mother. I couldn’t concentrate at work this morning.


My parents have two children: my older brother and me. He is six years older, has a 12-year-old daughter, and is expecting another baby. He has always been irresponsible, in debt, and caused trouble since childhood. He used to skip school to play video games, fight, and steal petty things. After growing up, he drifted from one thing to another, never had a stable job, and married at 20 because his wife got pregnant (at that time, he was serving in the military).


My brother and I are completely different in appearance, personality, and education. Since childhood, I always excelled, was in top classes, and participated in academic competitions. I attended a specialized school and later university. Meanwhile, my brother dropped out after middle school, didn’t get into high school, learned a trade, and then went into the military. Despite this, my parents have always favored him, while being very strict with me.


I had an unhappy childhood. I used to hide my medicine under the bed so I could stay sick longer, hoping my parents would care for me a bit more. I was always slapped and beaten for any mistakes. My childhood memories are filled with constant slaps from my parents. I often thought about ending my life and wrote in my diary, wondering if I was truly their biological child. I was always the last in my class to pay school fees, even though my father had the money. I had to borrow money from my uncle just to buy an eraser because my father wouldn’t give me any. My father loved money; money was the most important thing to him. He didn’t spend on anything for himself, always hoarding it. He was extremely patriarchal. But despite this, we weren't that poor — we were still able to afford proper schooling.


Who I am now: strong, principled, resilient. I am married with a daughter who is over a year old. My family lives in Hanoi. My mother is currently staying with us to take care of the baby, and I send her 5 million VND per month. I plan to send my daughter to daycare when she turns 18 months old. Yesterday, my mother and I argued — this isn't the first time, and it's always about money. This month, I’m struggling financially because I had to pay six months of rent and lost another sum of money, so I asked if I could send her only 3 million VND. She said that wasn’t enough.


My parents have a bank loan they took out to build a house. Every month, my brother and his wife have to pay 10 million VND for both the interest and principal. Can you imagine two adults working as laborers — with my sister-in-law as a team leader — being able to save 10 million VND a month? The living costs in the countryside are quite low; my mother buys food for them, and the children attend regular public schools, which don’t cost much compared to city schools. Yet every month, my brother and his wife can’t manage to pay the bank, and every month my parents ask me for money — sometimes for this, sometimes for that.


When my family was struggling — my husband had pneumonia and had to be hospitalized for ten days — no one from my family came to visit, only a few of my friends. When I had a C-section, only my mother came, and the rest of the family didn’t come to see the baby until a week later, even though I don’t have my in-laws here (my husband is a foreigner). A month after I gave birth, my mother left, even though it was just before Lunar New Year, and I was suffering from mastitis due to overproduction of milk. I was in so much pain that I couldn’t even hold my baby and could only cry.


I feel so exhausted and just want to leave this place. My whole family doesn’t care about my problems or difficulties, they only think about themselves. My brother and his wife owe me money, so they don’t directly ask for loans anymore, but their debts are still there, leaving my parents to scramble for money. There was even a time when my brother didn’t give any money to his wife for months because he spent it all on himself. I’ve helped out many times, but I also have my own family to take care of. Am I being unfilial for not helping my parents?


Trà My



---


Mẹ đẻ đòi đủ tiền công chăm cháu dù biết tôi khó khăn


Cả gia đình tôi không ai quan tâm đến vấn đề hay khó khăn của tôi và chỉ biết họ.


Tôi ngồi viết những dòng này sau một đêm suy nghĩ rất nhiều về cuộc cự cãi với mẹ, buổi sáng đến công ty không thể tập trung làm việc.


Bố mẹ tôi sinh được hai anh em. Anh lớn hơn tôi sáu tuổi, có con gái 12 tuổi và sắp đón thêm bé nữa. Anh chơi bời, nợ nần rất nhiều, từ bé đã nghịch ngợm, luôn trốn học để đi chơi điện tử, đánh nhau, trộm cắp vặt đủ cả. Sau khi trưởng thành, anh lông bông, không có công việc ổn định, lấy vợ khi mới 20 tuổi vì chị dâu có bầu trước (khi đó anh đang đi nghĩa vụ quân sự).


Anh em tôi hoàn toàn khác nhau, cả về ngoại hình, tính cách và học vấn. Từ bé tôi luôn học lớp chọn và nằm trong đội tuyển học sinh giỏi. Tôi học trường chuyên sau đó là đại học. Còn anh tôi học hết cấp hai, không đỗ cấp ba, học nghề rồi đi nghĩa vụ quân sự. Tuy vậy, bố mẹ luôn thương anh hơn, rất khắt khe với tôi.


Tôi có tuổi thơ không hạnh phúc. Hồi bé luôn phải vứt thuốc xuống gầm giường để được ốm lâu hơn, muốn được bố mẹ quan tâm hơn chút. Tôi luôn bị bạt tai và đánh mỗi khi làm gì sai. Tuổi thơ tôi chỉ nhớ được những cái tát liên tiếp của bố mẹ. Tôi từng muốn quyên sinh rất nhiều lần và viết nhật ký về chuyện liệu tôi có phải con ruột của bố mẹ không. Mỗi lần nộp tiền học đều chậm nhất lớp dù bố có tiền, mua cục tẩy cũng phải xin tiền bác vì bố không cho. Bố rất thích tiền, tiền là quan trọng nhất và bố không dám ăn tiêu gì vì thích để dành tiền, bố rất gia trưởng. Nói vậy nhưng nhà tôi không phải là quá khó khăn, con cái vẫn được ăn học đàng hoàng.


Tôi của bây giờ: mạnh mẽ, nguyên tắc, lì lợm. Tôi đã lập gia đình và có con gái hơn một tuổi, cả nhà sống tại Hà Nội. Hiện tại bà ngoại đang ở cùng vợ chồng tôi để trông em bé và tôi gửi bà năm triệu đồng mỗi tháng. Tôi dự định cho bé đi học khi được 18 tháng. Hôm qua, tôi và bà cự cãi, đây không phải lần đầu tiên và đều liên quan đến tiền. Tháng này tôi khó khăn vì vừa phải đóng sáu tháng tiền nhà và bị mất một khoản khác nên xin phép chỉ gửi bà ba triệu đồng nhưng bà bảo vậy không đủ.


Nhà đẻ tôi đang có khoản nợ ngân hàng vay xây nhà, hàng tháng anh chị trả lãi và gốc là 10 triệu đồng. Các bạn thử nói xem hai người trưởng thành đi làm công nhân, chị dâu là tổ trưởng, liệu một tháng có thể để ra 10 triệu đồng không? Trong khi chi phí ở quê rất thấp; tiền sinh hoạt, ăn uống bà về cũng mua đồ ăn; tiền học thì học trường bình thường ở xã không quá tốn như ở thành phố. Thế mà tháng nào anh chị cũng không đủ tiền đóng cho ngân hàng, tháng nào bố mẹ cũng hỏi tôi tiền, lúc thì thế này lúc thì thế kia.


Khi chúng tôi khó khăn, chồng bị viêm phổi phải nằm viện mười ngày, nhà đẻ tôi không ai tới thăm, chỉ có vài người bạn của tôi. Lúc tôi sinh mổ, chỉ có bà ngoại lên, một tuần sau cả nhà mới lên nhìn mặt cháu, trong khi tôi không có nhà chồng ở đây (chồng tôi là người nước ngoài). Khi tôi sinh được một tháng, bà về dù lúc đó là 23 tết và tôi đang bị viêm ngực do quá nhiều sữa, đau và không bế được con, tôi chỉ biết khóc.


Tôi cảm thấy rất mệt mỏi và chỉ muốn đi khỏi nơi này. Cả gia đình tôi không ai quan tâm đến vấn đề hay khó khăn của tôi và chỉ biết họ. Anh chị đang nợ tôi tiền nên không trực tiếp vay nhưng lại cứ để khoản nợ ở đó, bố mẹ lại phải chạy vạy. Có lần mấy tháng trời, anh không đưa tiền cho chị trả nợ vì anh chơi bời hết. Tôi đã giúp nhiều lần, nhưng tôi còn gia đình nhỏ phải lo. Liệu tôi có bất hiếu khi không giúp bố mẹ?


Trà My


https://vnexpress.net/me-de-doi-du-tien-cong-cham-chau-du-biet-toi-kho-khan-4706405.html

Nhận xét

Bài đăng phổ biến