After 12 years, I suffer again because my ex had to marry the woman

After 12 years, I suffer again because my ex had to marry the woman who was supposed to be my sister-in-law.


I am exhausted from the sadness and self-blame. I keep asking myself why I got back in touch with my ex, only to be haunted once more. I wish I could forget everything.


I am 36 years old, married at 30, with two children, living a peaceful life with my husband and children in the largest city in Vietnam. I am writing this to relieve my feelings and also hope that unmarried girls can learn from my experience when choosing a partner. I sincerely hope no one has to go through the pain I’ve endured.


Back then, I had just turned 24, having worked for one year. One day, while I was working, a younger colleague said, "Sister, you're about to have a boyfriend. I see this guy who’s hardworking and handsome. You’d be lucky to have him." I laughed and said, "I'm too plain for anyone to like, especially with so many younger and prettier girls around in our company." I didn’t think much of it and assumed she was just joking. But one evening, I received a text message from him. He asked me about my family and life. Curious, I asked who he was, and he told me he was a colleague from the same company. He invited me to meet for coffee over the weekend. Curious, I agreed. From the way he talked about our colleagues, I could confirm he was indeed a coworker.


In the end, he drove about 30 km from his project site to meet me near my home. I walked out to the alley to meet him, and the first time I saw him, I was a little surprised—he was very handsome, gentle, and had a warm smile. I immediately felt a sense of familiarity and love, as if I had known him forever. We went for coffee and strolled in the park. At the end of the date, he shyly mustered the courage to hold my hand. I found it strange how shy he was around women. I asked him, “Haven’t you ever had a girlfriend?” He replied that he never had a proper relationship. Some girls liked him, but his family objected due to their ages. He once liked a teacher, but her family didn’t approve of him. He told me he’d never held a girl’s hand before, nor had he had a serious relationship. I, too, was holding a man’s hand for the first time, but I felt happiness, not nervousness like he did. Through our conversations, I learned that he was three years older than me, from the North, and had a family consisting of his parents and a younger brother. He had only been in Saigon for nearly a year and enjoyed his life and work here.


We officially started dating. Every morning, he’d text me to ask if I’d had breakfast, then text again at lunchtime. At night, he would call, and we’d talk for an hour or more, followed by texting until midnight. We never grew tired of talking. Back then, we had basic mobile phones, and we spent a lot on prepaid phone cards just to text. On weekends, he would drive back from his project site to visit me. He even met my mother, showing his seriousness in our relationship. He would ask me what I liked, saying he didn’t know what women wanted. I told him, "I like you, nothing else matters." I was a simple person. Our love blossomed smoothly. He was hardworking, diligent, didn’t smoke or drink, and his life revolved around work and me. Since he didn’t drink, he had few friends. After a few months, he told me he was going home for his brother’s wedding and would ask his parents for permission to marry me when he returned. On the day of his brother’s wedding, I saw him off at the airport. He hugged me tightly and told me that this time, he’d ask his parents for approval to marry me. He was eager to get married, and I was excitedly awaiting that day.


A week later, he returned to Saigon, looking sad. He told me that his parents wouldn’t allow him to marry someone far from home. His family only had two sons, and they wanted him to marry someone close by so they could rely on their in-laws when they had children. I understood that our love would soon end. He was too kind to convince his parents otherwise, given their traditional views. He also told me that his brother was unhappy, refusing to eat or drink on the wedding day. I asked him why, and he explained that his brother didn’t want to marry the girl, calling her too aggressive and begging the family to cancel the wedding. At that moment, I began to realize that his family was peculiar. They wouldn’t allow one son to marry because of some outdated beliefs, while forcing the other to marry against his will.


A month later, I received a call from a colleague saying that his brother had passed away. I rushed to the airport to meet him. He was devastated, sobbing uncontrollably. I asked what had happened, but he didn’t respond. However, I knew that his brother had likely starved himself to death in protest of the marriage. He only had one brother, and the loss was unbearable for him. I felt deep sorrow for him but didn’t know how to help other than to offer support.


His project manager wanted to keep him on the team, so he requested that my boss transfer me to the project site to work with him. They arranged for us to be together, even though I preferred working in the office closer to home. I thought we would break up by the end of the year, and I planned to find a new job and move on. But before I could leave, another tragedy struck.


Two months after his brother’s passing, I received a long message one Sunday afternoon while I was taking a nap. In the message, he asked for my forgiveness, saying he owed me in this lifetime, but he had no other choice but to marry the girl. I read the message in disbelief, as I knew he had no one else but me. We worked together on the same project, spent every evening talking, and met up on weekends. I even had free access to his phone. There was no way he could have had another woman.


When he returned to Saigon, he asked for my forgiveness again. He said his life was over, and he was merely existing. I asked who he was marrying, and he told me it was the girl who lived near his family and took care of his parents. He explained that his mother had been crying nonstop, and he feared she would fall ill. He only had his parents left in the world. He recounted how his mother had raised him and his brother alone while his father was away in the army, how she had endured so much hardship. He couldn’t bear to see her in pain. He had very few friends, and his mother and brother had always been the most important people in his life. Now that his brother was gone, his mother was all he had left. He decided to sacrifice his own life for her, to give her some happiness in her remaining years. He hoped I would understand and forgive him.


Hearing his explanation, I realized that, despite his words of love for me, the most important person in his life had always been his mother. I felt sad, but not heartbroken, because I knew his parents needed him more than I did. I was still young and had plenty of opportunities to find someone else. I encouraged him to return to his hometown because his parents and wife needed him. I forgave him and didn’t hold any resentment. That was how my first love ended.


About a month later, while I was working, a close colleague visited the project site. She asked if I knew who he had married. I said I didn’t, only that it was someone from his neighborhood. She told me it was actually his would-have-been sister-in-law. He had confided in the project manager that his family had begged him to save the girl’s reputation. After his brother’s death, no one would marry her. They implored him to marry her and save her life. They believed that love wasn’t necessary for a marriage to last.


I was in shock. I couldn’t believe my ears. The pain was unbearable when I learned the truth. Now I understood why he had said his life was over. I had thought he was marrying someone who loved him and would take care of him. In the days that followed, I was half-conscious, suffering so much that I would wake up in a sweat from nightmares. I spiraled into deep depression. I sent him messages full of hurtful words, lashing out at him, wanting him to stop living such a miserable life. He was shocked by my sudden change, begging me to stop tormenting him, as he was already too tired and in too much pain.


I eventually left the company and started a new life. I heard that he had returned to his hometown as well. After that, we lost all contact. Twelve years have passed, but the pain in my heart has never subsided. Whenever I sit alone, I remember the story of him and his family. Why was he so weak and spineless? I moved on with my life, burying the pain in a corner of my heart. I continued working, met someone new, got married, and had children like any other woman. But I have to admit that after him, I only cared for the men I dated; I never loved anyone as deeply as I had loved him.


Recently, I accidentally connected with him on social media. I messaged him, asking if it was really him because I only vaguely remembered his phone number. To my surprise, he responded, asking if I was doing well and how life was with my husband and children. I replied casually, telling him about my current life. I asked how he was doing, but he remained silent. And just like that, the old torment from 12 years ago resurfaced, and my heart ached once more. Perhaps I will never be able to forget.


Thu Quynh



--

Sau 12 năm lại đau khổ vì chuyện người cũ phải cưới em dâu hụt


Tôi mệt mỏi với buồn đau, tự trách mình liên lạc lại với tình cũ làm gì để bị ám ảnh trở lại, ước mình có thể quên tất cả.


Tôi 36 tuổi, kết hôn năm 30 tuổi, có hai con, cuộc sống bình yên bên chồng con, hiện sống ở thành phố lớn nhất Việt Nam. Tôi viết tâm sự này để giải tỏa nỗi lòng mình cũng như muốn các em gái chưa chồng đọc và rút kinh nghiệm khi lựa chọn người yêu. Mong đừng ai phải gặp nỗi đau buồn giống tôi đã trải qua.


Ngày đó tôi vừa tròn 24 tuổi, mới đi làm một năm. Một hôm trong lúc làm việc, có em gái cùng công ty vào nói chị sắp có người yêu rồi nhé, em thấy anh đó siêng năng, đẹp trai, chị mà có được anh ấy là may mắn đó. Tôi cười và nói mình xấu thế ai mà thèm yêu, trong khi công ty mình nhiều em trẻ, xinh hơn tôi nhiều. Sau đó tôi không bận tâm câu chuyện ấy vì chỉ nghĩ em ấy đùa tôi cho vui. Rồi một buổi tối, tôi nhận được tin nhắn làm quen của anh, anh hỏi tôi về gia đình, cuộc sống. Tôi cũng hỏi lại anh là ai, anh nói là đồng nghiệp cùng công ty với tôi. Anh hẹn tôi cuối tuần gặp nhau đi cà phê. Tôi thấy tò mò nên cũng đồng ý gặp, Qua cách nói chuyện về mọi người trong công ty, anh đúng là đồng nghiệp tôi thật mới biết rõ ràng như vậy.


Cuối cùng anh chạy từ dự án cách nhà tôi khoảng 30 km về gần nhà tôi, tôi đi bộ ra hẻm gặp anh. Lần đầu tiên gặp tôi thoáng chút bất ngờ vì anh rất đẹp trai, hiền anh, nụ cười ấm áp. Tôi thấy anh thật thân quen, cảm giác yêu thương hạnh phúc từ lần đầu tiên gặp anh. Chúng tôi hẹn nhau đi cà phê, đi dạo công viên, cuối buổi hẹn anh lấy hết can đảm rụt rè nắm tay tôi. Tôi thấy lạ vì anh nhát gái như thế. Tôi hỏi anh trước giờ chưa có bạn gái à? Anh nói chưa có bạn gái bao giờ, có người thích anh nhưng không hợp tuổi nên gia đình không đồng ý. Có người anh thích là cô giáo, gia đình cô ấy không thích anh. Nói chung anh chưa bao giờ cầm tay bạn gái, chưa có mối tình nào đúng nghĩa. Còn tôi cũng lần đầu tiên cầm tay người khác giới nhưng cảm giác hạnh phúc chứ không đến mức hồi hộp như anh. Tôi hỏi thăm mới biết anh hơn mình ba tuổi, quê miền Bắc, nhà có cha mẹ và một em trai. Anh mới vào Sài Gòn làm việc gần một năm, thích cuộc sống và công việc ở trong này.


Chúng tôi chính thức hẹn hò, mỗi sáng khi thức dậy anh nhắn tin hỏi thăm tôi ăn sáng chưa, buổi trưa lại nhắn tiếp, buổi tối anh gọi điện thoại cả tiếng nói chuyện với tôi, sau đó nhắn tin trò chuyện đến 12h đêm. Chúng tôi hợp nhau nên trò chuyện mãi không chán. Thời đó chỉ có điện thoại bấm mỏi cả tay. Hàng tháng tôi và anh tốn khá nhiều tiền cho thẻ nạp điện thoại để nhắn tin. Cuối tuần được nghỉ anh từ dự án chạy về thăm tôi. Anh ghé nhà gặp mẹ tôi, thể hiện sự nghiêm túc trong mối quan hệ. Anh nói tôi thích gì cứ bảo để anh mua vì không biết phụ nữ thích gì. Tôi nói thích anh thôi không thích cái gì nữa. Tính tôi đơn giản lắm. Tình yêu diễn ra êm đềm, hạnh phúc, anh siêng năng, chăm chỉ, không biết uống rượu bia, hút thuốc, chỉ có công việc và tôi. Vì không biết nhậu nên anh ít bạn bè. Hẹn hò nhau được vài tháng, anh nói sắp tới về quê đám cưới em trai rồi xin cha mẹ vào Sài Gòn cưới tôi luôn. Ngày cưới em trai anh đến, tiễn anh ra sân bay về quê, anh ôm tôi thật chặt, nói lần này sẽ thưa chuyện với cha mẹ vào cưới tôi. Anh muốn cưới tôi lắm rồi. Còn tôi rất yêu thương anh, hồi hộp mong chờ ngày đó sẽ đến.


Một tuần sau đó anh trở lại Sài Gòn, gặp tôi anh buồn bã nói cha mẹ anh không cho lấy vợ xa, gia đình chỉ có hai anh em, cha mẹ muốn anh về quê lấy vợ, sau này tiện nhờ bên ngoại khi có con cái. Nghe anh nói vậy tôi hiểu tình yêu này sẽ kết thúc, anh hiền lành như vậy sẽ chẳng thể nào thuyết phục cha mẹ anh khi họ đã có những tư tưởng như vậy rồi. Anh cũng nói rằng anh buồn vì em trai anh không chịu lấy vợ, ngày cưới mà em nằm một chỗ, không chịu ăn uống gì cả. Tôi hỏi anh tại sao vậy, anh nói em trai bảo cô gái đó hung dữ, em muốn chia tay, không muốn kết hôn với cô gái đó, mong cả gia đình đừng ép buộc em nữa. Lúc đó tôi lờ mờ nhận ra gia đình anh thật kỳ lạ, một người muốn lấy vợ thì họ không cho vì lý do này nọ, một người không muốn cưới họ lại ép phải lấy cho bằng được.


Sau đó một tháng, tôi nghe chị công ty gọi điện nói em trai ấy mất. Chạy ra sân bay gặp anh, nhìn anh đau khổ, khóc nức nở, tôi thật sự xót xa, hỏi lý do em mất. Anh không trả lời nhưng tôi biết em trai anh đã tuyệt thực để phản đối cuộc hôn nhân đó để rồi sự việc đáng tiếc đã xảy ra. Anh chỉ có duy nhất em trai nên rất khổ đau. Thương anh vô cùng nhưng tôi không biết làm sao, chỉ động viên, chia sẻ với anh.


Do người đội trưởng dự án muốn giữ anh lại, ông ấy xin sếp tôi chuyển tôi xuống dự án làm chung với anh. Họ tạo điều kiện để tôi với anh bên nhau nên chuyển xuống dự án làm, lúc trước tôi làm văn phòng công ty gần nhà mình. Tôi xuống do sếp muốn chứ thật lòng thích làm văn phòng hơn. Với anh, tôi nghĩ sẽ chia tay khi hết năm đó, cũng muốn đổi công việc mới và rời xa anh, thế nhưng mọi việc chưa đúng ý mình thì tôi phải chứng kiến nỗi buồn ập đến.


Sau khi em trai anh mất được hai tháng, một buổi chiều chủ nhật, khi đang ngủ trưa, thức dậy tôi nhận được một tin nhắn thật dài, anh nhắn tin mong tôi tha thứ, cho anh nợ tôi kiếp này, anh không còn sự lựa chọn nào khác phải đi hỏi cưới người con gái ấy làm vợ. Tôi đọc mà tưởng mình đang mơ, vì biết anh không hề có ai bao giờ ngoài tôi. Cả ngày cùng làm việc cùng dự án với nhau, tối về nhà anh trò chuyện cùng tôi suốt đêm, cuối tuần chúng tôi gặp nhau hẹn hò. Tôi kiểm tra điện thoại anh thoải mái, làm sao anh có người con gái khác ngoài tôi được.


Anh trở lại Sài Gòn, gặp nhau anh xin tôi tha thứ lần nữa. Anh nói cuộc đời anh như đã hết, chỉ tồn tại cho hết kiếp này mà thôi, tôi hỏi anh hỏi cưới ai vậy, anh nói rằng đó là cô gái gần nhà, hay qua chăm sóc cha mẹ anh. Rồi anh nói rằng mẹ anh khóc suốt, anh sợ bà ấy sẽ bị bệnh, anh chỉ còn cha mẹ là người thân. Anh kể về những ký ức mẹ một mình tần tảo nuôi hai anh em, cha đi bộ đội xa nhà, mẹ anh đã quá nhiều cực khổ, nhìn bà đau khổ vậy anh quá thương mẹ. Anh ít bạn bè, từ nhỏ đến lớn chỉ có mẹ và em trai bên cạnh, giờ em trai anh mất rồi, anh còn lại mẹ thôi. Anh chấp nhận hy sinh cuộc đời mình vì mẹ, để mẹ được hạnh phúc trong những năm tháng còn lại của cuộc đời. Anh mong tôi hãy hiểu và tha thứ cho anh.


Khi nghe anh giải thích như vậy, tôi chợt hiểu rằng dù anh nói yêu tôi nhưng người anh yêu nhất trong cuộc đời này vẫn mãi là mẹ. Tôi thấy buồn nhưng không đau khổ gì hết, vì nghĩ anh và tôi khó thành đôi khi cha mẹ anh cần anh hơn tôi. Tôi còn trẻ, còn nhiều cơ hội tìm kiếm người phù hợp. Tôi động viên anh trở về ngoài kia, vì cha mẹ và người vợ đang cần anh. Tôi tha thứ, không trách gì anh cả. Tình yêu tôi kết thúc như vậy.


Vào buổi chiều sau đó tầm một tháng, khi tôi làm việc, chị đồng nghiệp thân thiết tới dự án chơi. Chị gặp tôi và hỏi có biết anh cưới ai không. Tôi nói không biết, nghe anh nói cô gái gần nhà. Chị nói đó chính là cô em dâu hụt của anh. Anh đã kể với người đội trưởng là họ van xin anh hãy cứu giúp cô gái đó, cô ấy đó bị mang tiếng khi em trai anh chọn lìa xa cuộc đời mà không chịu cưới, sẽ không ai chịu lấy cô ấy nữa, họ mong anh cưới người con gái ấy, cứu cuộc đời cô ấy. Họ nói rằng hôn nhân không cần yêu nhau vẫn sống với nhau được cả đời như họ.


Tôi nghe xong không tin vào tai mình, đau đớn đến mức gục ngã khi biết sự thật ấy. Giờ tôi đã hiểu lý do vì sao anh nói cuộc đời anh coi như đã hết. Tôi cứ nghĩ anh lấy cô gái nào đó yêu thầm anh gần nhà, thương yêu chăm sóc anh thay tôi cũng được. Những ngày sau đó tôi nửa tỉnh nửa mê, đau đớn đến mức mỗi lần ngủ dậy toát mồ hôi như gặp ác mộng. Tôi đã rơi vào trạng thái đau khổ, trầm cảm đến tận cùng. Tôi nhắn tin nói với anh những lời tổn thương nặng nề nhất, xát vào lòng anh những vết thương lớn nhất, muốn anh đừng sống cuộc đời tủi nhục như vậy. Anh ngỡ ngàng khi thấy tôi trở nên như vậy, van xin tôi đừng dày vò anh nữa, anh đã quá mệt mỏi và khổ đau rồi.


Sau đó tôi nghỉ công ty và bắt đầu cuộc sống mới, nghe đâu anh cũng về quê. Từ đó trở đi tôi cắt đứt liên lạc, không gặp lại anh. Mười hai năm trôi qua trái tim tôi chưa bao giờ nguôi ngoai nỗi đau này. Mỗi khi ngồi một mình tôi lại nhớ câu chuyện của anh và gia đình anh. Tại sao anh yếu kém, nhu nhược đến như vậy? Tôi sống tiếp cuộc đời mình, sắp xếp nỗi đau đó vào một góc, vẫn đi làm việc bình thường, quen người yêu sau, rồi lấy chồng sinh con như bao người phụ nữ khác. Phải thừa nhận quen những người sau tôi chỉ thương họ chứ nói yêu say đắm thì không còn cảm giác đó nữa.


Thời gian trước, tôi vô tình kết bạn qua mạng xã hội với anh, nhắn hỏi có phải anh không vì tôi chỉ nhớ mang máng số điện thoại của anh, bất ngờ anh trả lời lại tôi, anh hỏi tôi có khỏe không, cuộc sống gia đình chồng con, tôi cũng trả lời anh bình thường về cuộc sống hiện tại của mình, tôi hỏi lại anh sống thế nào nhưng anh chỉ im lặng. Vậy mà sau đó tôi trở lại giống 12 năm trước, nỗi ám ảnh hãi hùng đó vẫn trở về làm trái tim tôi đau đớn, có lẽ sẽ không bao giờ quên được.


Thu Quỳnh


https://vnexpress.net/sau-12-nam-lai-dau-kho-vi-chuyen-nguoi-cu-phai-cuoi-em-dau-hut-4802239.html

Nhận xét

Bài đăng phổ biến