A Son Searching for the Mother Who Abandoned Us Due to Poverty

A Son Searching for the Mother Who Abandoned Us Due to Poverty

Now that my son is nearing adulthood, he has questions about his biological mother.


I married my wife when I was 28 and she was 24. Back then, we were struggling because our jobs weren’t stable, and neither of our families had enough money to help us start a business, so we had to do everything on our own. We had known and loved each other for two years before getting married, after meeting at an industry seminar. One year after our wedding, we welcomed our first son. My wife and I were overjoyed that both mother and baby were healthy. I took on more work, spending nearly every day of the week out on the road. My wife offered to work part-time to help, but I dismissed the idea, telling her that caring for our child was already exhausting, perhaps even more so than my work, so I would bear the burden for both of us. Though my income increased slightly, my health began to deteriorate because I hadn’t been strong since childhood. Still, I pushed through, thinking that as long as I was young and had the strength, I should work hard to give my wife and child a better life.

Then, an accident at work left me injured, reducing my physical capacity by 20%, leaving me fit only for light or desk work. My income significantly dropped after that. My wife then got a job selling goods at a private company nearby, which offered flexible hours and decent pay. Over the next two years, I enrolled in a formal programming course, completed it, and got a job through my instructor’s recommendation. I left my previous job behind and focused entirely on my new work. During this period, I relied on my parents to help care for my son while I studied and took out a small loan to cover school expenses. Most of the money I earned during that time went to my wife, while the rest paid off my bank loan.

I still remember the day my wife handed me the divorce papers. It was a stifling summer night, the oppressive heat filling our tiny rented apartment with its tin roof. The old table fan rattled noisily, adding to the unbearable discomfort my wife must have felt. She chose to leave when our son was just over two years old. She didn’t take anything with her (there wasn’t much to split anyway), and she said I should raise our son because he was the family’s eldest male heir. My love for her extended beyond mere romance, so I believed separating was best for her. She deserved happiness, which she couldn’t have if she stayed with a husband whose physical abilities had been reduced and whose future was uncertain. I decided to sell everything we had in our home, gathering around 50 million VND, and gave it to her as travel expenses. I took our son back to my parents’ house in the countryside, a few hours' drive from the city, and vowed to live on to raise him.

My son has grown older now, is well-behaved, and very respectful, largely thanks to my parents’ guidance. After the divorce, I buried myself in work at a software company for five years, and then transitioned to freelancing on projects for foreign companies. Three years ago, through some good fortune, my parents, son, and I were sponsored by the corporation I worked with to settle in a country known for its excellent education system and abundant opportunities for personal growth. Due to the nature of my projects, I sometimes couldn’t see my son for a week or two, but other times, I could take a whole month off to travel with him once a project was completed.

My son has a natural aptitude for logical thinking like me, so I’ve been introducing him to the world of programming through game development. He knows that his parents divorced, and he accepted it calmly, partly because many of his classmates come from similar family situations, and partly because I’ve been open with him. Our current life is not luxurious, but it’s certainly comfortable for a family spanning three generations.

As for my ex-wife, I don’t have much direct information about her. Since she left, she’s only visited our son three times before we emigrated. Recently, through fragments of news from mutual friends (I’ve asked everyone not to talk about my ex-wife to me and vice versa), I learned that after our divorce, she remarried one of our university friends. This man comes from a wealthy family with several rental properties. However, after they had a child together, her marriage began to fall apart due to her husband’s unfaithfulness. Now, they are separated, and she is living with their daughter.

Some of my friends have suggested that I reconnect with my ex-wife to see how she’s doing. After all, we still share a son, and as a man, they say, there’s no harm in being noble. Also, if she’s facing any difficulties, I should at least know about them, whether I choose to help or not.

These past few days, I feel like I’ve been watching an old movie of my life from years ago. I can’t forget the nights I cradled my son in my arms as he cried inconsolably for his mother, while I could do nothing but hum some dull lullabies. Now that he’s almost grown, my son has been asking questions about his biological mother. I’m truly torn. I don’t want him to know the full truth about our divorce because I’ve always told him that his mother made a very difficult choice when she left us. Part of me, when my son says he wants to go back to Vietnam to find his mother, wants to tell him not to put himself through that pain (like I did), but another part of me wants him to know who she is, what she’s like, and why things turned out the way they did. I hope you can give me some advice on how to talk to my son so he can understand and handle his emotions if he meets his mother.

---


---

Con trai muốn tìm mẹ từng bỏ rơi cha con tôi vì nghèo

Giờ đây khi đã gần trưởng thành, con tôi có những câu hỏi về người mẹ sinh học của mình.

Tôi cưới vợ năm 28 tuổi, còn vợ 24 tuổi. Hồi đó chúng tôi khá vất vả do công việc không được thuận lợi, gia đình hai bên không dư dả để cho vợ chồng vốn liếng làm ăn mà phải tự thân vận động. Chúng tôi quen rồi yêu nhau hai năm trước khi cưới, trong một lần đi hội thảo của ngành. Một năm sau cưới, chúng tôi chào đón con trai đầu lòng. Tôi và vợ rất vui vì mẹ tròn con vuông, em bé khỏe mạnh. Tôi nhận thêm việc để làm, gần như ngoài đường bảy ngày một tuần. Vợ tỏ ý muốn đi làm bán thời gian để giúp thêm nhưng tôi gạt đi, nói rằng em phải lo cho con, có khi còn mệt mỏi hơn anh nên anh sẽ cố gắng làm cho cả hai. Thu nhập có tăng lên chút ít nhưng sức khỏe của tôi giảm đi nhiều vì tôi vốn không phải khỏe mạnh từ bé. Tôi cứ cố vì nghĩ rằng mình còn trẻ, còn sức thì nên làm để vợ con thoải mái một chút.

Tai nạn xảy ra trong quá trình làm việc khiến tôi chấn thương, mất 20% sức lao động và chỉ còn có thể làm việc nhẹ, hoặc công việc bàn giấy. Thu nhập từ đó giảm đáng kể. Vợ tôi sau đó xin được việc làm bán hàng ở một công ty tư nhân gần nhà, thời gian tương đối thoải mái, mức lương tốt. Trong vòng hai năm sau đó, tôi học thêm khóa đào tạo chính quy về lập trình và tốt nghiệp với công việc được thầy hướng dẫn giới thiệu. Tôi bỏ hẳn công việc trước đó, tập trung cho việc mới. Tôi nhờ ba mẹ mình chăm sóc con trong thời gian tôi đi học và vay ngân hàng chút tiền để trang trải việc học. Tiền tôi làm ra trong thời gian đó không còn nhiều, 6 phần đưa cho vợ, còn 4 phần trả tiền đã vay ngân hàng.

Tôi còn nhớ ngày vợ đưa đơn ly hôn. Đó là một đêm hè oi ả, cái nóng hầm hập lấp đầy căn hộ thuê của chúng tôi, vốn lợp mái tôn. Chiếc quạt bàn khô dầu kêu kẽo kẹt như giọt nước làm tràn sự khổ sở đáng sợ với vợ tôi. Cô ấy chọn rời đi khi con vừa hơn hai tuổi. Cô ấy không lấy bất cứ thứ gì (vì có gì đâu mà chia) còn con thì cô ấy nói tôi nên nuôi vì là cháu đích tôn nối dõi của gia đình. Tình thương của tôi vượt qua sự yêu đương thuần túy nên nghĩ rằng chia tay là tốt cho vợ. Cô ấy xứng đáng có hạnh phúc mà chắc chắn là không thể có nếu ở bên người chồng mất sức lao động như tôi và tương lai là dấu hỏi lớn. Tôi quyết định bán toàn bộ vật dụng trong căn nhà chung, được gần 50 triệu, đưa cho cô ấy xem như lộ phí đi đường. Tôi đem con về nhà bố mẹ ở quê, cách thành phố vài tiếng xe đò, dặn lòng phải cố sống để nuôi con.

Con giờ đã lớn chút ít, biết phải trái và rất hiếu thảo, phần lớn nhờ công ba mẹ tôi dạy dỗ. Từ sau khi ly hôn, tôi vùi mình làm cho công ty phần mềm năm năm rồi sau đó làm tự do (freelance) theo dự án của các công ty nước ngoài. Cách đây ba năm, nhờ chút may mắn nên tôi, ba mẹ và con được tập đoàn nơi tôi làm dự án bảo lãnh định cư ở một quốc gia hoàn thiện về giáo dục cũng như cơ hội phát triển con người. Do tính chất dự án mà tôi cam kết sau khi được bảo lãnh, có khi tôi bận không thể gặp con trong một hai tuần nhưng cũng có khi tôi dành cả tháng đi du lịch với con sau khi kết thúc dự án.

Con tôi có tố chất tư duy lôgic như tôi nên tôi hướng con đến thế giới lập trình thông qua thiết lập trò chơi. Cháu đã biết bố mẹ chia tay nhau nhưng đón nhận rất bình thản, một phần vì môi trường học có rất nhiều mảnh đời giống gia đình tôi, một phần do tôi tâm sự với cháu. Cuộc sống của chúng tôi hiện nay không phải xa hoa nhưng chắc chắn là đủ đầy với gia đình có ba thế hệ.

Nói về người vợ cũ, tôi không có nhiều thông tin về cô ấy một cách trực tiếp. Từ ngày ra đi, cô ấy chỉ ghé thăm con đúng ba lần trước khi chúng tôi đi định cư. Gần đây, thông qua vài mảnh ghép của những người bạn chung (tôi yêu cầu không ai được nói gì về vợ cũ với tôi và ngược lại), tôi biết rằng sau chia tay, cô ấy tái hôn với một trong những người bạn của chúng tôi hồi đại học. Anh này giàu có nhiều đời do cha mẹ để lại và có nhiều bất động sản cho thuê. Tuy nhiên, sau khi sinh con, gia đình vợ cũ lục đục do anh chồng có tính trăng hoa, phong lưu bên ngoài. Hiện nay vợ cũ đã ly thân một thời gian và đang ở cùng con gái chung của hai người đó.

Nhóm bạn tôi chơi chung có vài lần cho rằng tôi nên kết nối lại với vợ cũ để xem tình hình thế nào. Dù gì chúng tôi vẫn còn đứa con chung, và rằng tôi là đàn ông, nếu sống trượng nghĩa một chút cũng không có vấn đề gì. Ngoài ra, nếu vợ cũ có khó khăn gì, tôi nên biết qua, còn giúp hay không thì tùy vào quyết định của tôi.

Mấy ngày qua, tôi như đang xem lại đoạn phim của cuộc đời mình cách đây nhiều năm. Tôi không thể quên những đêm bế ngửa con trong lòng, thằng bé khóc ngặt nghẽo vì thiếu hơi mẹ trong khi tôi chẳng thể làm gì ngoài những bài hát ru nhạt nhẽo. Giờ đây khi đã gần trưởng thành, con tôi có những câu hỏi về người mẹ sinh học của mình. Tôi thực sự có sự giằng xé nội tâm. Tôi không muốn con trai biết được bản chất của việc chúng tôi chia tay, vì tôi luôn nói rằng mẹ của con đã có một chọn lựa rất khó khăn khi rời bỏ cha con tôi. Một phần trong tôi, khi thằng bé nói rằng con muốn về Việt Nam tìm mẹ, muốn nói rằng con đừng tự làm khổ mình (như tôi trước kia) nhưng một phần tôi cũng muốn thằng bé biết mẹ mình là ai, như thế nào và vì sao chúng tôi có kết cục ngày hôm nay. Mong các bạn cho tôi lời khuyên, tôi phải làm sao, tâm sự với con thế nào để con hiểu và tự điều chỉnh cảm xúc nếu gặp mẹ của con.

Xuân Sơn

https://vnexpress.net/con-trai-muon-tim-me-tung-bo-roi-cha-con-toi-vi-ngheo-4807558.html

Nhận xét

Bài đăng phổ biến