10 Years of My Husband Working for Almost No Pay
10 Years of My Husband Working for Almost No Pay
I got married at 26, after 5 years of dating. After the wedding, he started his own company despite my advice against it, and then he went bankrupt. He quit his job and kept chasing unrealistic dreams, failing to earn any income.
It’s been 10 years since, and I’ve been carrying the burden of taking care of the family and raising our child on my own. My husband continues to work from morning until night for almost no pay, then plays sports until 8 or 9 p.m. If he doesn't go out, he uses the excuse of meeting clients late into the evening. I am left to handle all the housework and child-rearing on my own. We've had numerous arguments and conversations where I've tried to advise him, but nothing has changed. Now, my son and I no longer feel the need for his presence. My son is cold and constantly irritated by anything his father says or does. In fact, when my husband is away, my son seems happier and more relaxed. I’ve tried to gently point this out, but my husband neither believes me nor listens. I am left to cover all the household expenses, while he only takes care of rent and utility bills, around 6 million VND a month.
Let me share a bit about our situation and the past. I come from a well-to-do family, where my parents doted on their three daughters. His family, on the other hand, comes from the countryside and doesn't have much wealth. The first few months of our marriage were very happy, but things changed when I was four months pregnant, and he started seeing someone else. His excuse was that my parents asked us to move out on our own. He claimed that financial stress and my pregnancy made him resent my parents and lose interest in everything. When our son was seven months old, I caught him red-handed on a date. We separated but then reconciled for the sake of our child.
On the positive side, my husband is caring and looks after me when he’s at home. If our child and I ask him to take us somewhere, he arranges to come home early. He’s never violent or rude to us. Even when I am cold or upset, he remains gentle and affectionate. Perhaps that's why I’ve managed to stay with him until now. However, the burden on my shoulders is growing heavier by the day, and I feel like a single mother. Both of my younger sisters are married to good men who know how to care for their families and have bought homes, while I still live in a rented house. When my mother-in-law asked for my hand in marriage, she said she had set aside land for her three sons and would give my husband his share to buy a house, but now it seems like that was never real. My mother-in-law is sweet to my face, but behind my back, she says unpleasant things. Now, I am truly disheartened and exhausted. I don’t know how to continue living with a husband who is neglectful, lazy, and incompetent. I would appreciate any advice.
Thu
---
---
10 năm chồng gần như đi làm không công
Tôi lấy chồng từ năm 26 tuổi, sau 5 năm tìm hiểu. Sau cưới anh mở công ty riêng mặc tôi khuyên can, rồi anh phá sản, nghỉ việc, cứ chạy theo hư ảo, không kiếm ra tiền.
Từ đó đến nay đã 10 năm, tôi một mình gồng gánh, chăm lo gia đình và nuôi con. Anh vẫn vô tư đi làm gần như không công từ sáng đến tối, rồi lại chơi thể thao đến 8-9 giờ tối mới về, hôm nào không đi chơi là lại lý do gặp khách hàng này nọ tới đêm. Toàn bộ việc nhà và chăm con mình tôi gánh vác. Tôi nhiều lần cãi nhau, nói chuyện, khuyên răn các kiểu nhưng anh không thay đổi. Giờ 2 mẹ con tôi không có cảm giác cần sự có mặt của anh nữa. Con trai lạnh nhạt và luôn khó chịu với mọi hành động và lời nói của ba nó. Thậm chí khi anh vắng nhà, con còn thấy vui vẻ và thoải mái hơn. Tôi từng nhắc nhỏ nhưng anh không tin, không nghe. Mọi chi tiêu trong nhà anh để tôi lo hết, anh chỉ lo tiền thuê nhà và điện nước tầm 6 triệu/tháng.
Nói qua chút về hoàn cảnh chúng tôi và chuyện quá khứ. Gia đình tôi nề nếp và cũng khá giả, ba mẹ có 3 đứa con gái, rất yêu chiều các con. Gia đình anh ở quê, không có của cải gì nhiều. Những tháng đầu hôn nhân chúng tôi rất hạnh phúc, đến khi tôi có bầu được 4 tháng anh qua lại với người khác, lý do ba mẹ tôi yêu cầu vợ chồng ra riêng. Anh lấy lý do vì kinh tế đang khó khăn và vợ lại bầu bí nên giận ba mẹ tôi, đâm ra chán nản. Sinh con được 7 tháng, tôi bắt tại trận khi anh đang hẹn hò. Chúng tôi chia tay rồi quay lại, cố gắng sống vì con.
Nói về mặt tích cực thì anh biết quan tâm, chăm vợ mỗi khi ở nhà. Mẹ con tôi yêu cầu anh đưa đi đâu anh cũng sắp xếp về sớm, không bao giờ có hành động bạo lực hay lỗ mãng với vợ con. Tôi lạnh lùng hay giận anh vẫn nhẹ nhàng và tình cảm. Chắc thế mà tôi vẫn chấp nhận sống với anh đến giờ này. Có điều gánh nặng trên vai tôi ngày một lớn, thấy mình như mẹ đơn thân. Hai em tôi đã lập gia đình, các em rể đều là những người đàn ông tốt, biết chăm lo vợ con và đều mua nhà, chỉ có tôi ở nhà thuê. Mẹ chồng lúc hỏi cưới bảo đã chia phần đất cho 3 anh em chồng, sẽ giao lại cho chồng tôi để mua nhà ở, đến giờ điều đó dường như không hề tồn tại. Mẹ chồng tôi trước mặt ngọt ngào nhưng sau lưng chỉ toàn nói những điều khó nghe. Giờ đây tôi thực sự thấy chán nản và mệt mỏi, không biết mình nên sống sao với người chồng vô tâm, ham chơi và bất tài. Mong được mọi người chia sẻ.
Thu
https://vnexpress.net/10-nam-chong-gan-nhu-di-lam-khong-cong-4009897.html

Nhận xét
Đăng nhận xét